"Bà chị gái tôi mắt lòa từ bé nhưng ham học
Tôi phục vụ từ A - Z. Dốc hết "ngân khố" trong nhà chỉ được 50. Đến lúc nghỉ xe thồ. Kể về câu chuyện tình ái như trong cổ tích của mình. Nhưng đôi tai ông ấy không còn nghe thấy gì nữa". Hai đứa con của anh Thanh vì cảnh ngộ gia đình đều bỏ học từ sớm để đi làm kiếm tiền phụ giúp cha mẹ. 6 giờ lại về đi thồ. Tiếp kiến chúng tôi. Thế nhưng như đã nói ở trên.
Thường chúng tôi làm từ 4 giờ sáng đến 11 giờ trưa là nghỉ. Khác với cậu em trai. Trong một lần rà soát ngôi nhà đang xây dang dở thì anh bị ngã từ tầng 2 xuống đất. Chẳng vậy mà khi được mối lái với những người vợ của các anh hiện nay. Bà ấy lại về làm nghề nhổ lông vịt thuê.
Ham học. Nhưng thật không may. Chỉ có tối mới không nhìn thấy gì. Anh thì bị mù làm sao biết đường mà đi. Từ khi sinh ra. Thoạt đầu nhiều ông chủ ái ngại khi thuê vợ chồng anh. Không có đôi mắt sáng.
Cho đến thời điểm ngày nay. Theo như lời kể của anh Hiền thì từ những năm 1995. Chúng tôi chỉ thuê thợ xây thôi". Đôi mắt càng mờ dần. Hết dạ thương yêu chồng con và bác mẹ chồng.
Chỉ có nhà anh Thanh là nặng nhọc hơn cả khi năm 2009. Các chị đều tình nguyện theo các anh về. Những năm trước ba anh em còn thành lập cả một tổ chuyên chở vật liệu xây dựng cho các nhà ở địa phương. Nhưng ba cặp vợ chồng đều tự bằng lòng với ngày nay. Ngôi nhà khang trang của anh Nguyễn Như Hiền. Mẹ anh đã về ở cùng vợ chồng anh đến tận hiện giờ. Cũng vì học nhiều quá mà bà ấy bị mắc bệnh tiền đình và cũng mới mất mấy năm nay" - anh Hiền bùi ngùi kể.
Dù bố anh đã đưa bốn anh em đi chữa trị khắp nơi. Lên cả vùng dân tộc để lấy thuốc nam. 000 đồng để anh Luân ra phố mua chiếc xe thồ và bốn cái thúng về bắt đầu cái nghề vất vả ấy. Tăm tiếng về "thương hiệu" của đội xe thồ mù được nhiều người trong huyện biết đến. Anh Luân - anh cả còn dự cả Hội người mù của thị xã. Anh Hiền tự hào khoe: "Ba ngôi nhà của ba anh em tôi đều một tay chúng tôi vận tải nguyên vật liệu và thiết kế.
Anh xin vào làm tại một cơ sở tẩm quất người mù ngay tại thị xã. Miễn sao có nhiều tiền. Chị phải về nhà vay ba má đẻ và anh em trong họ được thêm 500
Vẫn đạp xe đi đón vợ đấy chứ. Kiên cố có một phần công sức nhỏ bé của vợ chồng các anh trong đó.
Giờ đây nhìn khu phố Tân Hồng nhà cao tầng mọc lên san sát. Lúc đầu vợ anh không đồng ý vì nghĩ công việc nặng nhọc. Mọi công việc trong nhà đều đến tay chị. Vợ anh Nguyễn Như Thanh còn cười vang khi chúng tôi hỏi chuyện ái tình của hai anh chị: "Tôi nhìn thấy ông ấy còn theo luôn về nhà cơ.
Nhưng rồi qua vài lần thử thách. Bà ấy đã dậy đi hót rác thuê. Đẹp trai hát hay lắm. Từ khi anh lấy vợ ra ở riêng. Xe công nông vào đến tận nơi thì ít người thuê đến đội xe thồ mù. Những lúc rảnh rang.
Ông Nguyễn Văn Oanh. Vợ anh ngậm ngùi cho biết: "thời gian đầu ông ấy nằm viện khó nhọc lắm cô chú ạ. Thân thiện. Nhưng đến năm 2008 - 2009. Ba trai. Còn anh đẩy phía sau. Nhìn cái dáng vẻ ngoài mặt của anh trẻ hơn cái tuổi 39 rất nhiều.
Thuốc lá. Bề thế của họ chắc chẳng ai nghĩ rằng nó được gây dựng nên từ tay của những người đàn ông mịt. 000 đồng. Khi đường làng ngõ xóm được bê tông hóa. Vừa kể lại câu chuyện cuộc đời mình và các anh em. Ba ông chồng mù đẩy phía sau. Mẹ anh vốn là một cô gái dễ nhìn nhưng bị mù từ nhỏ nên mãi đến năm 25 tuổi mới lấy được chồng. Anh Hiền cười: "Ngày trước tôi trẻ.
Ngày rước dâu vẫn còn chở cô dâu về đến tận nhà mà lại. "Thương hiệu" xe thồ mù Có lẽ. Và cho đến tận hiện giờ. Tôi mải làm hàng nên ban ngày phải nhờ cả anh Luân.
Bà ấy lại đi đồng nát. Làm việc cần cù. Người dân phường Tân Hồng quen thuộc hình ảnh đội xe thồ với ba người vợ sáng mắt cầm lái phía trước. Hải Phòng. Ham làm. Cổ tích giữa đời thường có nhẽ câu chuyện tưởng chừng chỉ có trong cổ tích này được rất nhiều người biết đến và ngưỡng mộ bởi cái cách mà những người dân nơi đây chỉ dẫn chúng tôi tìm đến nhà ba anh em Luân.
Thấy công việc tuy vất vả. Chị Thúy. Cứ 4 giờ sáng. Khang trang đẹp đẽ. Nhưng tiền công cao
Sau khi lấy nhau được một thời kì thì mắt mù hẳn không nhìn thấy gì". Cho đến hiện giờ khi có được cơ ngơi khang trang đẹp đẽ.
Thân thiết. Có một năm trở lại đây là ông ấy tự đi lại làm được mọi việc thì tôi đỡ khó nhọc hơn. Anh là con út trong nhà. Nên ba anh em anh Hiền đành ngậm ngùi "giải nghệ".
Ông trời không cho ai tất thảy nhưng cũng không lấy của ai quờ quạng. Khi quá trình đô thị hóa ở Từ Sơn diễn ra mạnh mẽ. Đến Thái Nguyên. Chúng tôi thẳng băng cử đi điển hình tiền tiến về nghị lực vươn lên trong cuộc sống của Hội người mù.
Không bị hao hụt vật liệu. Chị và cô con gái út lại làm 30-50 con vịt cho khách để kịp giờ bán.
Chị Thúy. Đến lúc lấy vợ thì mù hẳn. Ban ngày mắt vẫn nhìn mờ mờ được. Và điều chúng tôi cảm phục hơn cả là họ vẫn luôn dành cho nhau những tình cảm vợ chồng. Anh Luân ở phường là tốt. Dù lấy người chồng mù lòa nhưng chị Thúy không bao giờ phàn nàn nửa lời mà chỉ cắn răng đấu tranh với giông bão thế cuộc.
Anh Hiền vẫn tin rằng sự lựa chọn của mình là đúng đắn khi lấy vợ mình là chị Đỗ Thị Hà. Nhưng bệnh tình vẫn không hề thuyên giảm.
Khi được hỏi lại. Cũng không ai nghĩ rằng người đàn ông luôn cười này đã có một quãng thời kì dài hết sức vất vả để chiến đấu cái nghèo và bóng tối.
Dù biết con đường đời trước mặt đầy gian khó. Anh Luân vốn trước kia được xã cử đi học nghề tẩm quất mát xa của người mù nên sau khi thôi việc thồ thuê. Lúc bấy giờ anh lớn Nguyễn Như Luân là người đầu tiên đề xuất ra ý tưởng mua xe thồ để chở thuê.
Bà sinh được 8 người con. Cuộc sống của anh giờ cũng khấm khá hơn khi các con đã có công việc ổn định và lập gia đình. Nghề làm vịt ngày nay là cần câu cơm của mấy anh em. Láng giềng cũng nói ra nói vào ghê lắm nhưng nó là duyên số. Anh Thanh sau vụ tai nạn không còn khả năng lao động để giúp vợ con.
Một người phụ nữ tần tảo. Cha mẹ cũng dạy dỗ. Mấy năm liền ông ấy nằm một chỗ. Dẫu biết cuộc sống còn nhiều khó khăn.
Phó Chủ tịch phường Tân Hồng cho biết: Trường hợp anh Thanh. Đi biểu diễn khắp nơi từ Nam Định. Cả ba anh em vẫn không thể quên được "biệt đội" xe thồ mù đã giúp họ kiếm miếng cơm manh áo
Trước đây khi chúng tôi còn đi thồ. Đội xe thồ của gia đình nhà mù chính thức ra đời. Vợ chồng các anh cũng có được của ăn của để trong nhà. Anh Nguyễn Như Thanh bị điếc sau tai nạn năm 2009. Anh Nguyễn Như Hiền khôn xiết cởi mở. Thanh. Điều hạnh phúc nhất với anh là hai đứa con một trai. Buổi chiều rỗi rãi. Sau cuộc họp gia đình. Nhưng rồi anh đã thuyết phục được chị khi chị là người cầm lái.
Thế nhưng. Hơn anh 3 tuổi. Phụ hồ đấy. Anh Luân trao đổi với vợ chồng hai cậu em trai mua xe đeo đuổi nghề này. Chú Hiền thay nhau trông ông ấy.
Siêng năng. Người dân rầm rộ mua bán vật liệu xây dựng để xây nhà cửa. Khi bệnh viện trả về tưởng không còn thời cơ sống nhưng may sao ông ấy dần tỉnh lại. Năm gái. Ba anh em anh và người chị gái thứ bảy đã bị khiếm thị và càng lớn. Đặc biệt anh Hiền hát rất hay. Chông gai. Anh Hiền. Tình anh em thương. Anh Hiền nhờ có giọng hát hay nên dự vào đội văn nghệ của Hội tình thương tỉnh Bắc Giang. Hiền cũng hồ hởi một cách lạ thường.
Tháng 6 năm 2013 anh mới xin nghỉ hát để về nhà giúp vợ làm vịt thuê cho nhà hàng. Thấy vợ chồng anh làm mướn cẩn thận. Nhìn ngôi nhà khang trang. Cả ba anh em đều có cơ ngơi của riêng mình. Ngày ấy gia đình tưởng anh không qua khỏi khi cả ba bệnh viện đều trả về. Anh Luân làm thơ rất giỏi. Lúc ấy mắt ông ấy chưa mù hẳn. Bà ấy định đi đồng nát nữa đấy nhưng tôi không cho vì thấy bà ấy vất vả quá rồi".
Cũng không tránh được". Phú Thọ. Nên dần dần mọi người tin. Anh vừa nhanh nhẹn pha nước mời khách như một người sáng mắt thông thường Anh Hiền cho biết. Nhưng bù lại ba anh đều có tài ăn nói khéo léo#. Nghề nào cũng làm. Cứ từ 2 sáng đến 11 giờ trưa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét