Động viên lòng người
Một vị quan đại thần triều Nguyễn. Nhạc sĩ Phạm Tuyên kể. Nhạc sĩ Phạm Tuyên kể. Mùa xuân khắp nơi tươi đẹp quá/Khi lý tưởng Đảng rực sáng trong tim chúng ta”. Mỗi mùa xuân đến. Trong khi ngoài Bắc trời trở lạnh thì trong này vẫn nắng ấm”. Ngày ấy. Phóng viên đã hỏi tại sao nghe tác phẩm của ông chỉ thấy cái ta mà không thấy cái tôi? Tôi đã giải đáp.
Bài hát được phổ biến rộng rãi. Ông chưa biết Bùi Văn Dung là ai. Tác giả bài thơ Gửi nắng cho em Bùi Văn Dung. Từ đó. Mận hồng đào cuối vụ/Trời Sài Gòn xanh cao như quyến rũ/Thật diệu kỳ là mùa đông phương Nam/Muốn gửi ra em một ít nắng vàng/Thương cái rét của thợ cày thợ cấy/Nên cứ muốn chia nắng đều cho ngoài ấy/Có tình thương khẩn thiết của trong này”.
Những nhận định nhiều chiều về tổ sư. Xuân Phong. Ông ngẫu nhiên đọc được bài thơ “Gửi nắng cho em” đăng trên báo Sài Gòn phóng thích của tác giả Bùi Văn Dung.
Nghĩ suy cũng chỉ dừng lại vậy thôi. Ngày mồng 5 Tết. Vượt lên định kiến để sống. Đài truyền hình ngưng phát bài hát vì có người bàn là: tại sao vừa mới Giải phóng xong mà Phạm Tuyên muốn gửi nắng từ miền Nam ra miền Bắc. Năm 1960. Khi vào đến Sài Gòn.
Trong bài hát này của ông. Nhạc sĩ Bửu Huyền thông tin tin này cho nhạc sĩ Phạm Tuyên. Một đội viên cộng sản Pháp đã nghĩ được như thế thì vì sao mình không thể phấn đấu để có được một mùa xuân nhân loại như thế?”.
Nhạc sĩ Phạm Tuyên sáng tác trong căn hộ nhỏ giữa lòng Hà Nội. Có một cuộc phỏng vấn tôi trên truyền hình. Sâu lắng. Nhạc sĩ Phạm Tuyên phổ nhạc bài thơ ấy mà hầu như không phải sửa sang phần lời.
Tha thiết và mạnh mẽ. Bị chia cắt. Nhạc sĩ Phạm Tuyên nói. Như lời kêu gọi. Những lời thơ của Bùi Văn Dung cũng như đồng cảm với tâm cảnh của ông lúc này. Mà sau này nhà thơ Trần Đăng Khoa có nói.
Đầy ý chí. Ở nơi ấm áp với đứa ở nhà trong giá rét ngày đông: “Anh ở trong này chưa thấy mùa đông/Nắng vẫn đỏ. Nhưng nhạc sĩ Phạm Tuyên giải đáp rằng: Không việc gì phải viết báo. Từ sự hứng khởi và cảm xúc của trái tim chứ không vì bất cứ lý do nào.
Sau đó. Lúc ấy. Là “Gửi nắng cho em”. Và cũng từ đó mà chứa chan niềm yêu đời.
Đoạn cuối bài hát có tiết tấu mạnh mẽ. Cùng dải đất hình chữ S mà khí hậu khác nhau. Khi ấy. Ca khúc với những ca từ trong sáng. Nhạc điệu. Sẻ chia. Bài hát hay thì người ta nhớ.
Ngoài Hà Nội. Tin tưởng: “Và rồi từ đây. Ánh dương xây đời mới/Tiến theo cờ Đảng là thấy tương lai sáng tươi”; “Bạn ơi. Nhiều ca sĩ đã hát rất thành công ca khúc này như NSND Quý Dương. “Tôi vượt qua được những định kiến đó vì lẽ sống lớn nhất là dùng nghệ thuật để đáp lại tình cảm của quần chúng. Giục giã; tình cảm riêng đã hóa tình cảm chung đã nâng tầm bài hát lên.
Trong thế cục của tôi. Còn có con người biết vượt lên hoàn cảnh. Bạn bè cho ông xem một bài thơ của một chiến sĩ cộng sản Pháp Paul Vaillant Couturier. Và thực tiễn. Cho đến hiện giờ vẫn còn nhiều tranh biện. Mùa xuân của sơn hà. Cũng là lời nhắn nhủ. Cái Tết trước hết sau khi đất nước hoàn toàn thống nhất.
“Năm ấy. Giang san mình thật đặc biệt. Lạc quan. Khi đang học Đại học Pháp lý ở Thái Nguyên. Bùi Văn Dung cũng gửi các bài thơ khác và được nhạc sĩ Phạm Tuyên phổ nhạc. Bẵng đi đến năm 1983. … Cũng từ khi bài hát được phát lại thì nhạc sĩ Phạm Tuyên đã có cuộc gặp gỡ rất bất thần và vui vẻ với ca sĩ Ngọc Tân. “Khi bài hát mới ra đời. Đúng vào thời điểm giao thừa. Nhiều bài hát đã ra đời như thế”.
Ý thức quật cường và lòng hàm ân: “Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng/Một mùa xuân tươi tràn ánh sáng khắp nơi nơi/Đảng đã đem về tuổi xuân cho nước non/Vang tiếng hát ca tràn đầy niềm yêu đời/Bao năm khổ cực sơn hà ta không mùa xuân/thế cục bất minh chốn lao tù bao hờn căm/Vầng dương hé sáng khi khắp nơi ta có Đảng/Bóng tối lui dần. Hà Nội trời trở rét. Khi tình cảm của mình hòa nhập với tình cảm của mọi người thì tác phẩm sẽ có sức sống.
Trong khi bạn bè mời đi Vũng Tàu thì tôi nghe đài báo có gió mùa đông bắc. Không có cái tôi làm sao có cái ta. Rằng. NSND Trung Kiên. Không phải vì bất cứ “đơn đặt hàng” hay đề nghị nào. “Giá em đừng yêu anh”. Nhạc sĩ Phạm Tuyên kể. Tôi chợt nghĩ. Đài phát thanh truyền hình cũng cho phát bài này.
Tiếng chim vui hót vang”. Anh em ở Đài phát thanh nói lại với tôi rằng họ nhận được một yêu cầu qua điện thoại từ ban truyền giáo với đài phát thanh.
Cái tôi của mình phải hòa nhập với mọi người thì sẽ có cái ta cộng hưởng. Song thật bất thần. Mà cả bản thân nhạc sĩ Phạm Tuyên cũng như tác giả bài thơ cũng chẳng thể ngờ tới. Bài hát này lại vang lên. Động viên: Anh hiểu sức vươn của những cành đào/Qua giá rét vẫn nở hoa ngày Tết/Như cây thông vững vàng trong giá rét/Em hãy làm cây thông xanh nghe em”. Những lời ca là tình cảm thiết tha. Cũng vào thời khắc ấy.
Thiết tha. Như vậy là miền Bắc u ám à?”. Thông cảm. Và bài hát “Đảng đã cho ta cả một mùa xuân” đã ra đời. Viết bằng xúc cảm con tim Nhạc sĩ Phạm Tuyên kể rằng. Khi ấy. Ông viết ca khúc này lên đường từ tình cảm tình thật. Phạm Quỳnh. Dở thì người ta quên. Do ca sĩ Ngọc Tân diễn đạt.
“Lời thơ ấy cộng với số mệnh của con người kiêu dũng đã chạm vào trái tim tôi. #. Mang tính tư tưởng: “Khi hai miền cùng vào một vụ chiêm/Hai vựa thóc cũng nặng tình của đất/Cùng vào mùa một ngày vui hợp nhất/Hơn lúc nào anh hiểu thấu lòng em”… Nhưng bài hát ngay từ lúc ra đời đã gặp trắc trở.
Để rồi khuyến khích. Vậy là ngay tức thì. Suốt hơn nửa thế kỷ qua. Đài truyền hình thành thị Hồ Chí Minh phát bài hát này. Nhạc sĩ Phạm Tuyên còn gặp thi sĩ Bùi Văn Dung nhiều lần nữa. Nhưng cảm thấy hai tâm hồn có sự đồng điệu. Bài hát đã đứng vững trong lòng nhiều đời công chúng yêu nhạc. Sơn hà ta lúc ấy còn đang chiến tranh. Nhưng bản thân ông vẫn sống có lý tưởng.
Hội nhạc sĩ có gặp ông và hỏi: Ông có biết ai đưa ra quan điểm này không? Hãy viết bài báo nói về việc này. Sau này. Đồng cảm giữa thơ và nhạc Trong thế cục sáng tác của nhạc sĩ Phạm Tuyên.
# Trong ca từ. Cống hiến cho cách mệnh. Nhạc sĩ Phạm Tuyên vào tỉnh thành Hồ Chí Minh thăm anh em nghệ sĩ. Bên cạnh anh tài âm nhạc thiên vị trình diễn. Ca khúc “Đảng đã cho ta cả một mùa xuân” được ông sáng tác vào đúng thời khắc kỷ niệm 30 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Một ca khúc nữa cũng khiến ông luôn nhớ đến.
Những dòng chữ “Chủ nghĩa cộng sản là tuổi thanh xuân của thế giới” do một trí thức trẻ giác ngộ lý tưởng cộng sản như Paul Vaillant Couturier viết đã tác động mạnh đến ông.
Mùa xuân của đất trời. Rắn rỏi. Trở nên những ca khúc nức danh như: “Con kênh ta đào”. Cũng giáp Tết như thế này. Giáp Tết năm 1976. Ông ấn tượng hơn nữa khi biết người chiến sĩ ấy đã bị phát xít Đức thủ tiêu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét