Liệt hai chân
Dù có bố mẹ nuôi ở gần nhưng hai cụ cũng đã già. Anh ở trong tình trạng chấn thương cột sống. Nhưng có lần ra khỏi bệnh viện để bán thì bị cướp hết vé số. Mới 18 tuổi anh đã theo một người bạn cùng thôn đi vác gỗ ở Đồn biên phòng 815 Tây Ninh. Hơn nữa cần cắt bỏ hoàn toàn vùng bị hoại tử để tránh “lan” sang các vùng khác.
Nơi mà chỉ dành cho những người có sức khỏe để vác mủ. Nhưng khi nghe thông tin về bệnh tình của mình chừng như hy vọng sống trong anh tắt hẳn. Nơi chỉ ó nắng và gió lào thổi suốt đêm ngày.
Thân anh đã bị hư nhược. Tai nạn và khó khăn đã cướp đi ngày mai của chàng thanh niên ở miền đất nắng gió Tây Ninh này. Do tiêm nhiều kháng sinh và các loại thuốc đặc trị nên thân thể anh trở thành gầy yếu hơn.
Trở về Tây Ninh với nỗi đau vẫn đang hành tội từng ngày. Điều dưỡng Lê Xuân Đức. Hùng san sẻ thêm. Cuộc sống ở quê anh cũng rất khó khăn.
Mơ ước giản dị của anh khiến chúng tôi xúc động: “Tôi mong sao giờ có đủ tiền để mua chiếc đỡ caosu để có thể ngồi đi bán vé số như ngày trước”. Cuộc sống của Hùng bây chừ luôn gắn liền với bệnh viện và những ca mổ. Các cụ cũng đau ốm luôn nên không dám phiền các cụ nhiều”. Do ngồi xe lăn trong thời kì dài nên đùi và mông của anh bị hoại tử nhiều và có nguy cơ lan rộng ra.
Hùng không giấu được những giọt nước mắt khi nhớ lại quãng thời kì điều trị bệnh của mình. Do không đủ tiền trang trải viện phí và cuộc sống tại Chợ Rẫy.
Phần đùi và mông bị hoại tử và có nguy cơ phải cắt bỏ. Hùng nhớ lại. Nỗi đau chồng chất nỗi đau Sinh ra tại một miền quê nghèo thuộc huyện Trảng Bàng-Tây Ninh. Các thầy thuốc phải tháo tới khớp háng để lấy da đùi “vá” mông lại cho anh”. Tự trang trải cuộc sống. Chàng thanh niên 34 tuổi như già đi sau khi bị tai nạn gây chấn thương cột sống. Nằm nhà chờ cho sức khỏe tốt hơn mới quay lại đây điều trị tiếp”.
Anh kể: “Ngày 5. Anh buộc phải chuyển về quê tự điều trị. “Ngày nào khá cũng kiếm được chút tiền để sống qua ngày.
Các bác sĩ phải phẫu thuật cắt bỏ đôi chân để giữ lại tính mạng cho anh.
Trong 16 năm đấu tranh với bệnh tật là quãng thời kì anh rong ruổi khắp bệnh viện để có tiền khám chữa bệnh.
Hiện tại. Riêng năm 2013 anh phải chịu đựng 12 ca phẫu thuật để cứu sống được bản thân. Mỗi khi được ra viện anh không về quê mà ở lại bệnh viện bán vé số. Khi mới nhập viện. Mất hoàn toàn sức lao động. Những tưởng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn với Anh Hùng khi có người nhận về nuôi nhưng cái nghèo túng vẫn đeo bám anh và gia đình.
Khó khăn lắm anh mới có thể đi xuống Bệnh viện Chợ Rẫy. Chuyện trò với chúng tôi tại phòng điều trị Khoa Chấn thương chỉnh hình thuộc Bệnh viện Chợ Rẫy-TP. “Với sức khỏe như ngày nay anh Hùng khó có thể tiến hành các ca mổ theo phác đồ được”. “Anh Hùng điều trị bệnh ở đây suốt từ năm 1997. Liệt hai chân. Ngay từ khi còn bé anh đã phải đi làm công tại các đồn điền caosu.
“Ba mẹ anh giờ cũng sống nhờ vào tiền trợ cấp tuổi già. Chúng tôi nói chuyện với anh khi anh đang được soát sức khỏe để có thể tiến hành ca phẫu thuật tiếp theo. Năm 1998. Mỏng mảnh giữa sự sống và cái chết Với cảnh ngộ và điều kiện như hiện thời.
Mong muốn lớn nhất của Đỗ Anh Hùng là sức khỏe được tốt hơn để có thể tiếp làm những ca phẫu thuật theo phác đồ điều trị của bác sĩ. Bán vé số tự trang trải cho cuộc sống. Những tưởng làm gỗ sẽ là công việc đổi đời cho Đỗ Anh Hùng. Hồ Chí Minh. Sức khỏe của anh rất yếu chẳng thể tiến hành ca mổ như dự định.
Hiện chỗ mổ ở vùng mông của anh Hùng liền phải tiến hành mổ lại vì bị hoạt tử. Vì cảnh ngộ gia đình khó khăn nên Hùng đã nghỉ học từ hồi lớp 8. Tuy nhiên. Những khó nhọc vì cuộc sống mưu sinh cùng với những cơn đau do bệnh tật khiến cho cuộc sống của chàng thanh niên này như ngắn hơn.
Sức khỏe sút giảm rõ rệt. Liệt hai chân không thể đi lại thường nhật. Cạo mủ caosu. Giờ đây. Có tiền điều trị bệnh. Người trực tiếp theo dõi bệnh cho anh Hùng cho biết. Những lần mổ điều trị. Tai nạn này khiến Hùng bị chấn thương đa cột sống. Cũng chính vì ngồi xe lăn quá lâu nên cơ thể anh có những miêu tả xấu đi. 8 vừa qua tôi được các thầy thuốc tháo khớp hàng rồi lấy phần da ở đùi đắp lên vùng mông bị hoại tử nhưng do nằm nhiều quá phần da đó cũng không giữ lại được nên phải giải phẫu để bỏ chúng đi”.
Anh cho biết: “Giờ tôi lại về Tây Ninh. Sau nhiều lần điều trị. Không có điều kiện lo cho anh nên một mình anh phải tự làm hết mọi việc từ sinh hoạt cá nhân chủ nghĩa đến cuộc sống hằng ngày. Ít ai có thể nghĩ rằng người thanh niên này có đủ nghị lực để có thể sống tiếp. Sau khi tháo bỏ khớp háng anh chẳng thể ngồi xe lăn đi bán vé số.
Mỗi năm ít ra có 3 ca phẫu thuật. Điều dưỡng Xuân Đức cho biết thêm. Những ngày như thế anh đều phải nhịn đói và không dám ra ngoài bán nữa”. Lỗ đít nhân tạo của anh cần được đưa vào bên trong ruột mới có thể hoạt động thường ngày được. Nhưng không may. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Vì không có tiền trả viện phí anh lang thang tại Bệnh viện Chợ Rẫy.
Trong một lần đi vác gỗ anh đã bị xe gỗ đè lên người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét