Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Sáng kiến giá rất đắt. Văn hóa.

Đối xử với mình cứ như ở khách sạn 5 sao. - Người ta bảo bối chất. Chẳng hạn vào công sở. - Chắc là tài xế đó “trông gà hóa cuốc”. Lễ độ. - Nhiều người đã tận mắt chứng kiến lái phụ ô tô buýt nhặt được của rơi trả người bị mất.

- Những chuyện đó được gọi là “hành động đẹp” nhưng thực ra là chuyện cố nhiên. Từ đó tôi cạch đến già. Đến con trẻ cũng được dạy phải như thế. Tiền tài lên thì văn hóa xuống. Văn hóa đường phố. Văn hóa tiếp dân. Văn hóa thế. Thà ôm eo… “xe ôm” còn thấy mạng mình… có giá. Chăm bẵm mấy đời mới thu được quả chín. Tận tình chu đáo hơn cả… tiếp viên hàng không.

Thường ngày. Thật kinh khủng! Đúng như người ta nói “hung thần xa lộ”. - “Gốc cây” văn hóa phải vun trồng. Tưởng nhầm ông là “quan” vi hành nên mới bỗng nhiên đàng hoàng. Nên chi văn hóa có giá rất đắt. Lắm “đô” nhiều đất cũng không mua nổi. Rồi dìu dắt cả trẻ nít. - Năm ngoái có “trót dại” bước lên một đôi lần.

- Ông lại mắc bệnh “thù dai. Thiên nhiên tôi cảm thấy… nghi ngờ. Cụ già lên xe. Dạo này khác lắm rồi. Chỉ có điều lâu nay người ta “đánh rơi” văn hóa.

Văn hóa giao thông… - Từ lâu văn hóa trở thành một thứ “quý hiếm”. Đến tôi cũng phải trợn tròn mắt không tin nổi lái phụ xe nói năng. Nhớ lâu”. Thấy cán bộ mỉm cười. Lúng túng. Tú Men. Nên một hành động có văn hóa bỗng thành dị thường. Bối rối. Nên đâu đâu cũng phải kêu gọi: văn hóa công sở.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét