Hai chân tôi mỏi nhừ sau nhiều giờ lội bộ hàng chục cây số đường rừng, trong khi anh Sân và những người khác còn tỏ ra khá sung sức
Nhiều trường hợp đi săn rắn bị rắn cắn phải thiệt mạng, leo rừng leo dốc ngã gãy chân, gãy tay. Buổi tối trước khi vào rừng, bên nhà sàn đỏ lửa, đưa tôi ly rượu rắn ngâm hơn 1 năm được anh rất quý, anh Sân nói: “Uống vài ly cho đỡ lạnh! Thời tiết miền núi khắc nghiệt lắm”. Đồ nghề là một cây sào bằng tre có một thân sắt được uốn cong thành hình lưỡi câu buộc chặt trên đọt sào và một bộ đèn pin rọi sáng, dao quắm, lưới, bao tải, dây thừng.
Như anh Đinh Văn Neo ở cùng làng, trong khi bắt rắn, sơ sẩy bị rắn hổ phù cắn vào chân bên phải. Biết là nó độc, thế mà nhiều người ham tiền vẫn lao vào, dẫn đến hậu quả khó lường. Hiện giờ, một kg rắn hổ chúa giá 780. Con rắn bị móc sắt kéo văng ra ngay vị trí anh đứng. 000đồng/kg. Gặp rắn hổ chúa phải dùng cây có nạng chống giữ đầu rắn ở dưới đất. Đêm núi rừng Tây nguyên huyền diệu.
Có người bị nó cắn chết rồi đó”. Đưa mắt nhìn theo hướng đèn pin của mọi người, tôi nhìn thấy rất rõ một con rắn to hơn ngón chân cái, màu đen bóng đang khoanh tròn trong bụi cây.
Tay phải cầm rắn quây tròn nhiều vòng rồi đưa tay trái vuốt từ dưới đuôi con rắn lên ngay vị trí cổ của rắn rồi nắm chặt.
Ánh sáng của đèn pin le lói chiếu rọi một khoảng không gian nhỏ hẹp. Họ cũng không mang theo thuốc chữa rắn cắn, thứ cần yếu nhất mà đúng ra bất cứ người hành nghề bắt rắn nào cũng luôn phải mang bên mình. Cuộc hành trình phải lội bộ qua những vùng cây cối rậm rì đầy chông gai, cỏ mọc um tùm cao tới bắp chân. Khi vào đến khu vực bắt rắn, anh Sân dùng đèn bấm rọi vào những khu vực có bụi cây rậm rạp.
Nhưng ở cái nơi ít đất nhiều đá này, bà con không biết làm nghề gì ngoài vào rừng. Thêm một con rắn nữa được phát hiện. Ai nấy ngà ngà trong hơi men của rượu rừng và khí núi. Trời ngớt mưa, tôi cùng anh Sân và một vài người nữa rời khỏi nhà bắt đầu một cuộc hành trình nhọc nhằn tìm rắn mưu sinh.
Sợ hãi, tôi vội lùi ra xa hơn 3m để đảm bảo khoảng cách an toàn. Anh Sân cười khúc khích bảo loài rắn này có cắn thì cùng lắm là chảy máu thôi chứ không độc như những loài rắn hổ, rắn lục. Vậy là đủ hành trang cho một chuyến bắt rắn đêm. Mỗi đêm mưu sinh, họ kiếm được số tiền ít ỏi mang về cho gia đình và có người còn mang theo cả những thương tích, thậm chí có người ra đi không về nữa.
Theo lời anh Sân kể, trong làng cũng có nhiều người bị rắn cắn mà tử vong hay mang tật suốt đời. Người đi bắt rắn thường dùng cái mũ làm găng mới dám bóp đầu rắn bỏ vào bao
Không cẩn thận và phát hiện nó kịp thời thì sẽ bị nó cắn ngay. Thành quả một đêm săn rắn Trong làng Dê Gir này, Đinh Văn Sân (39 tuổi, người Ba Na) là người được dân làng kính nể về khả năng săn bắt rắn với hơn 10 năm kinh nghiệm. Biết bắt rắn là nghề hiểm, nhưng họ phải làm để mưu sinh. Những người thợ săn rắn đêm.
Ánh mắt anh sáng ngời, anh Sân cho biết chừng này cũng được gần 700 ngàn, chia đều cho mỗi người thì cũng được chừng hơn 100 ngàn. Rắn đã trở thành “đặc sản” nên giá càng ngày càng cao, bị con người săn lùng ráo riết.
Đang đi, anh Sân bỗng giữ lấy vai tôi một mai hiệu cho tôi đi nhẹ, rồi anh soi đèn pin xuống chân tôi, một chú rắn lục nhỏ gần bằng ngón tay út đang từ từ quấn lấy ngang chân. Thợ săn rắn chỉ có đôi bàn tay để mưu sinh. Đối với rắn hổ chúa chỉ cần xước nhẹ vào răng nó là đủ chết, chưa nói đến chuyện bị nó cắn. Cuộc hành trình tìm rắn trong đêm vẫn đấu.
Người dân ở đây chỉ đi bắt rắn bằng tay không, thấy rắn là lao vào, tóm nó bằng bàn tay của mình, bàn tay không đeo găng, cũng không có bất cứ thứ gì để bảo vệ. Nếu giữ chặt một chỗ thì con nào cũng quay đầu lại cắn tự vệ. Anh vội đưa tay chụp lấy giữa thân con rắn một cách gọn lỏn khi nó chưa kịp chạm xuống đất.
“Hôm nay may đó chú à, còn có cái mà nhậu, có hôm không có gì, mà đa phần là về không!”, anh Sân cho biết. Anh Sân cho biết muốn bắt rắn phải “canh” thời tiết.
Mùa mưa như thế này, sau 2 - 3 ngày mưa dầm, cũng là lúc rắn ra ngoài, đi bắt nhất quyết trúng. Anh chóng vánh thả cây sào lao tới chụp giữa thân, con rắn quay đầu lại cắn, phập.
Thời khắc này ở Tây nguyên, nhiều người dân không chỉ ở làng De Gir và các làng khác phụ cận như ở Hải Yang, làng Bong Yot và nhiều làng khác phụ cận khu vực vườn quốc gia Kon Ka Kinh cũng kéo nhau vào rừng bắt rắn.
Điều lạ là chẳng có con rắn nào cắn anh. Anh sân nhắc và tôi lạnh cứng người. Còn một người nữa cũng ở xã Đắc Sơ Mei này bắt rắn hổ phù bỏ vào bao tải chở đi bán, anh ngồi ở sau cầm. Xuất viện về nhà anh bị tâm thần từ đó đến giờ. Nhiều người đổ công sức tiền của đầu tư trồng tỉa, bị chuột cắn phá, đến mùa thu hoạch trắng tay… Về đến căn nhà nhỏ nằm khuất sâu trong xóm núi, anh Sân trút bỏ đồ nghề, mở bao rắn rồi thò tay vào bao nắm cả đống rắn lôi ra ngoài đếm.
000 đồng/kg, còn rắn lãi 80. 000 đồng, dưới 8 lạng mua theo giá hổ trâu 260. Thế là chuột tha hồ sinh sôi, cắn phá hoa màu.
Đánh đổi mạng sống với nghề Bắt rắn, một công việc khôn cùng hiểm, song vẫn có người chọn làm kế mưu sinh.
Phải lội suối, đạp gai, luồn vào bao lăm bụi rậm mới bắt được rắn
Gia Ly – Thanh Toàn (Dòng Đời). Chúng tôi khoác áo tơi về làng khi trong bao tải đã rủng rỉnh một số rắn. Mùa mưa, sau khi dứt mưa trời hửng nắng, đi bắt rắn thì nhìn lên đọt cây vì rắn nằm trên đó phơi da.
Anh Sân đi một quanh quéo bụi cây quan sát địa thế, rồi từ từ lấy cây sào bắt rắn đang cầm trên tay đưa thẳng về hướng con rắn đang nằm. Nhanh như cắt, tay trái của anh bóp được đầu con rắn, và chỉ một động tác đơn giản, con rắn đã nằm gọn trong một chiếc bao riêng dành cho các chú rắn độc. Con rắn rơi xuống đất một cái bịch. Một hành động nhanh như chớp.
Chân tôi như tê cứng khi anh Sân từ từ đưa cây sào lên rồi ngay tức thì giật mạnh. Gần 2 giờ sáng, chúng tôi vẫn còn ở trong rừng sâu.
Anh Sân giật mạnh móc sắt tung ra hướng mình. Đêm ấy, anh Sân và mấy người khác đã bắt được gần 3kg rắn các loại. Còn mùa nắng thì sạo sục trong các gốc cây, hang đá, bụi rậm, rắn đi ăn mồi hoặc trú ẩn ở đó.
Lúc này, rắn nằm ở độ cao thấp hơn thân người nên trong chớp mắt anh Sân choàng tay ra túm lấy ngay con rắn bỏ vào bao mà không cần đến dụng cụ tương trợ.
Nhập viện, anh bị cưa chân sát háng. Rồi anh tất tả chuẩn bị cho đêm bắt rắn. Bỗng mấy người đi cùng chúng tôi kêu lên nho nhỏ.
Cuộc hành trình mạo hiểm Chiều mùa mưa trên núi rừng Tây nguyên, tôi theo chân một nhóm thanh niên làng De Gir (xã Đắc Sơ Mei, Đắc Đoa, Gia Lai) dưới chân đỉnh Kon Ka Kinh hùng vĩ.
Khí giới độc nhất vô nhị họ mang theo là một con dao. Nó ngóc đầu lên, phùng mang trợn mắt nhìn chúng tôi rồi tức khắc trườn mình chạy. Trời bỗng chốc đổ mưa. Không có gì phải sợ, nếu gặp nó bắt dễ thôi”, anh Sân trấn an tôi. Kể từ ngày còn là cậu bé choai choai theo cha vào rừng, Sân đã chứng tỏ mình là một tay bắt rắn thiện nghệ. Bóng đêm trùm cả một không gian rộng lớn.
“Ban đêm rắn hay tìm đến những bờ rào rậm để ngủ. Chiếu đèn pin thấy có ánh sáng trắng thực thụ là rắn nó đang ngủ say trên cây. Mấy anh em đi trong đêm hôm ấy cho biết muốn bắt rắn bò trong rừng hay lùm cây thì khi nắm được đuôi, đừng ghì chặt mà phải nương tay để rắn từ từ bò tới.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét