Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Nhạc nhẹ no dồn - nhạc đỏ phá cách đói góp.

Vậy nên các ông ngùi ngùi khi 2012 khoa Piano mới tổ chức được Concours piano nhờ có tài trợ nhưng năm nay lại tạm dừng vì nhà tài trợ cắt

Nhạc nhẹ no dồn - nhạc đỏ đói góp

Trong khi thực tế ông nhìn thấy các học sinh nhạc viện ẵm giải lớn nhỏ trong nước, quốc tế nhưng không ai cho một xu trừ nguồn khen thưởng hết sức eo hẹp của nhà trường.

Có nhiều thương hiệu có thứ hạng hơn lại tuyển lựa các ca sĩ nhạc trẻ, nhạc nhẹ thứ hạng hơn để làm tài trợ, làm show diễn. Nhà tài trợ sẽ không thẳng thừng đầu tư cho những thể loại âm nhạc kén người nghe  Từ năm 2012 nhạc sĩ Dương Thụ đều đặn làm một show riêng trong series chương trình mà ông gọi là Cửa sổ âm nhạc của riêng mình.

Trong cuộc cạnh tranh khốc liệt của cơ chế thì trường đó, các nhà tài trợ đều cần sự lan tỏa mạnh mẽ nhất cho thương hiệu của mình, cho nhãn hàng cần được truyền bá của mình.

Nhưng nên chăng, sự “đầu tư” ấy của họ được nhìn ở con đừng dài hơi hơn, và quan hoài đến văn hóa hơn, thì có nhẽ, cán cân sẽ không bị nghiêng hẳn về một đầu rất nặng còn đầu kia rất nhẹ.

Vì người viết lo được tiền in sách cũng đã là may. Ngay cả những bộ mặt ca sĩ trẻ vừa rời một cuộc thi trên sóng truyền hình hay một cuộc chơi của truyền hình thực tiễn được tiền hô hậu ủng như một thần tượng: Uyên Linh Idol, Hương Tràm, Đinh Hương, Yasuy hay thậm chí các em mới rời The Voice Kids như Quang Anh, Phương Mỹ Chi có được cũng không thể không nhắc đến vai trò sẵn sàng chi tiền của các nhãn hàng.

NSND kiên trinh mới đây trên Năng Lượng Mới cũng cho biết, một số sinh viên đoạt giải piano hay violon vẫn liên tiếp được giới thiệu đến công chúng nhưng giờ không ai nghe “thứ” nhạc hàn lâm này nên mọi người không biết. Bản thân ông cũng chứng kiến nhiều lần đồng nghiệp của mình đi xin tài trợ cho những chương trình ấy nhưng thất bại. Còn chuyện tài trợ làm sách ở Việt Nam có lẽ còn khó kiếm hơn chuyện “bắc thang lên hỏi ông trời”.

Ngoài bộ sách của NXB Trẻ “Cánh cửa mở rộng” với sự góp mặt của GS Ngô Bảo Châu và nhà văn Phan Việt cố gắng cho ra mắt, các đầu sách ở Việt Nam nức danh, được dư luận để ý đều là những cuốn sách “câu view” và bị ném đá vì thiếu chân thực như “Xách balô lên và đi” của Huyền Chíp thời gian qua.

Vậy nên chăng, nếu thiếu vắng sự tài trợ của cái gọi là những thương hiệu mạnh, quốc gia cũng cần có đầu tư nào đó thỏa đáng hơn để cân bằng lại sự “lệch” pha đã ngày một đáng báo động hiện thời.

Cũng không ai có quyền trách cứ họ vì sao không bỏ tiền cho các chương trình kén người nghe, hay bắt họ phải ủng hộ nhạc thính phòng, những nhân tài âm nhạc piano hay violon hay bỏ một ít tiền giúp các nhà xuất bản mua bản quyền sách hay chuyển về trong nước. Thanh Huyền. Vậy nên không khó để mường tưởng khi trên báo chí và truyền hình hằng ngày người ta gặp la liệt các khuân mặt quen thuộc từ Hà Hồ đến Hương Tràm hay Uyên Linh, nhưng rất khó để đọc được một thông báo về các thí sinh mới dự một cuộc thi piano quốc tế được giải, một thí sinh nhí đánh đàn bầu được tung hô ở nước ngoài.

Ông cũng từng rầu rĩ và bất lực khi biết “thời đại truyền hình thực tại” lên ngôi. Ở đây họ không chi tiền tài trợ mà họ chi tiền cho lăng xê. Bên cạnh đó, văn hóa tổ quốc chẳng thể phát triển lành mạnh nếu nhu cầu lương thực ngày càng bị méo mó như hiện nay. Tiêu chí dễ dãi  Quang Hà mới làm liveshow kỷ niệm 10 năm ca hát Sài Gòn - Hà Nội.

Đứng sau mỗi đêm diễn là loạt các nhãn hàng nổi tiếng: một thương hiệu xe máy hạng sang (Piaggio), một thương hiệu nhà mạng nhất nhì Việt Nam (Mobifone). Mr Đàm cũng luôn sát cánh cùng một thương hiệu rượu mạnh trong các show được đánh giá là trải qua nhất trong đời làm nghề của anh.

Và hàng loạt các thương hiệu khác. Ngay một người làm nhạc nhẹ như ca sĩ Lưu Hương Giang cũng từng “phát phiền” vì sự lừng danh của chồng mình trong lĩnh vực nhạc nhẹ, trong khi chồng cô, công việc chính anh đam mê là với cây độc huyền. Cho dù, hằng năm các cuộc thi này vẫn đều đặn diễn ra ở mức độ chuyên nghiệp, nhưng vì hạn hẹp về kinh tế nên không thể “bon chen” xuất hiện trên truyền hình.

Vị nhạc sĩ này cũng chính trực cho biết, nếu không có tài trợ mà chỉ trông vào bán vé ông không có đủ tiền để trả cát-xê cho Mỹ Linh, cũng chẳng dám mời “Anh Em” chơi nhạc. Âm nhạc còn có sự cấu thành của nhạc đỏ, nhạc thính phòng và những người nghệ sĩ thầm lặng cống hiến ham. Hồ Ngọc Hà từng có một nhãn hàng tài trợ làm show xuyên Việt một hai năm trước. Không ai có quyền ép họ phải bỏ tiền cho chương trình này thay vì chương trình kia.

Hay như series chương trình âm nhạc được đánh giá có chất lượng nghệ thuật tốt trong năm 2012 là Con đường âm nhạc cũng được một thương hiệu xuất hiện tài trợ chính. Sở thích cọc cạch  Trong khi, đời sống âm nhạc không chỉ có nhạc nhẹ, không chỉ có các ngôi sao bất thần nên danh trong các show truyền hình thực tiễn. Đó cũng là lý do vì sao ở Việt Nam, nhắc đến âm nhạc, người nghe bình dân mặc định rằng chỉ có nhạc trẻ, nhạc nhẹ và nhạc vàng.

Và đó cũng là lý do vì sao, những cuốn sách hay nhất lại chẳng có dịp ồn ào. Rưa rứa với âm nhạc dễ nghe, những cuốn sách nổi đình đám trong thế giới sách vốn im hơi lặng tiếng đều thuộc về những cuốn sách “câu view” viết về các đề tài hot như: sex, ái tình và du lịch. Trong show diễn đó, một nhãn hàng thực phẩm chức năng tài trợ chính, nhiều nhãn hàng làm đẹp khác tài trợ phụ. Chuyện khó tìm tài trợ của những dòng nhạc được coi là dành cho tri thức, dòng nhạc kén người nghe cũng như sách quý, sách hiếm phải mua bản quyền ở ta khó tìm như lá mùa thu.

NSND Trung Kiên từng nghĩ mà buồn lòng khi nhìn thấy giải thưởng của cậu bé vô địch “Giọng hát Việt nhí” được nhận tới 500 triệu đồng bạc thưởng sau 4 tháng tham dự cuộc thi. Thậm chí một chủ spa là nghệ sĩ còn tài trợ cả phần xuất hiện của mình trong vai trò MC. Chuyện nhà tài trợ bỏ tiền làm gì, phục vụ show diễn nào việc làm của cá nhân chủ nghĩa mỗi người đứng đâu các cơ quan, doanh nghiệp, cũng như là vấn đề lợi nhuận thu được sau câu chuyện tài trợ đó.

Kê như thế để biết rằng, ngay một ca sĩ bậc trung cũng có thể “vợt” được nhiều nhãn hàng sẵn sàng chống lưng cho mình trong các show diễn, dù rằng anh ta phải ưng lăng xê cho nhãn hàng bằng cách này hay cách khác. Nhưng tính đến nay, khi truyền hình thực tại nở rộ đến mức tưởng như bão hòa vẫn không có tên một chương trình nào xây dựng dành riêng cho các dòng nhạc đỏ hay nhạc thính phòng.

Như thế đủ biết, bên cạnh một số ít chương trình có thể nhờ bán vé mà sống, phần nhiều các show diễn âm nhạc được công chúng hóa đến như nhạc nhẹ, vị trí nhà tài trợ ở đây vẫn khôn xiết lớn. Còn rất khó để đọc được một bài báo giới thiệu một cuốn sách thiếu đề tài hot.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét