Em có hỏi đến tiền anh ấy chỉ nói: “Dạo này buôn bán khó khăn. Huyện Đông Sơn. Gần nửa đêm anh ấy về nhà trong tình trạng say xỉn. Trong thời kì em ở lại nhà bác mẹ đẻ.
Nhiều lần họ hàng. Nợ nần vì muốn giàu nhanh bằng lô đề Rồi em được người ta cho biết anh ấy đi chợ cầm cả vốn của chủ hàng để đánh lô đề.
Bắt đầu chuỗi ngày bạo lực vợ Cuộc sống gia đình ngày càng trở nên ngột ngạt hơn bởi số lần say rượu về gây sự. Anh ấy xuống nhà bà ngoại xin lỗi ông bà và xin lỗi em. Còn em lo làm mấy sào ruộng. Vay lãi bên ngoài (nhưng vay lãi của ai. Đe nẹt và anh ấy đã viết bản đoan hứa không vi phạm đánh vợ.
Nhưng cuộc sống vợ chồng bình yên không được bao lâu thì bão tố xảy ra. Tiếp đến. Em phải mang con về nhà bà ngoại gửi để đi làm thuê (Đi cấy thuê. Anh ấy còn vay nợ anh trai số tiền 70 - 80 triệu đồng. Hung hăng đến mức không ai cản ngăn được. Thế là anh ấy tát em thâm tím mặt mày. Rồi anh ấy đón vợ con về. Thậm chí có lần anh ấy còn cầm dao dọa giết em và nói: “ Mày thấm tháp gì.
Bài bạc. Tiền kiếm chẳng được bao nhiêu”. Đánh vợ càng nhiều hơn. Em cũng hy vọng một ngày nào đó anh ấy sẽ nghĩ lại. Ban sơ em không biết anh ấy chơi lô đề. Mọi người khuyên em làm đơn gửi xã. Đấm đá. Anh ấy đã liều gán cả mảnh đất trồng màu của gia đình để lấy tiền.
Em có cảu rảu anh ấy về tội say rượu. Em bực quá nói: “Thế này thì không thể sống với nhau được”. Đến nhà ba má em anh ấy không nể ai cứ xông vào đánh đấm em.
Chỉ đến khi thấy anh ấy đi chợ về không đưa tiền cho em tiêu trang trải cuộc sống gia đình như trước sinh nghi. Thấy trong xóm làng nhiều nhà kinh tế khá giả mà nhà mình làm chỉ đủ ăn. ”. Khuyên giải nhưng anh ấy cũng không nghe.
Anh ấy đã bước chân vào thử vận may. Gia đình bố mẹ đẻ và bố mẹ chồng em đều khuyên em cố chịu đựng. Họ khuyên giải. Có lúc còn dùng gạch đá ném vào người em. Tỉnh Thanh Hóa. Anh ấy càng cay cú. Có hôm em đi làm công về nhà. Tỉnh ra để làm lại thế cục. (Tên và địa chỉ của nhân vật trong bài đã được thay đổi) Mạc Vi (ghi). Vợ chồng lấy nhau được một năm thì em sinh cháu trai đầu lòng.
Tao chả sợ thằng nào cả”. Vay bao lăm tiền thì em không được rõ) để gỡ nợ bằng lô đề cờ bạc.
Cuộc sống chẳng có gì ngoài chiếc xe máy và tivi cũ bác mẹ vì vậy anh ấy nóng ruột. Anh ấy cũng gây sự không cho em ăn cơm mà còn nói: “Mày đừng cậy đi làm mướn được mà về lên mặt với tao.
Đó là câu chuyện của chị Vũ Thị H ở xã Đông Khê. Tiền mày mang đi đâu tưởng tao không biết à!”. Thôn xóm biết chuyện. Hàng ngày chồng em buôn bán vụn vặt ở chợ. Chăm lo đến việc bảo ban con cái và có nghĩa vụ với gia đình bằng việc làm ăn chân chính. Thực ra tiền em làm ra để nuôi con. Bỏ cách nghĩ làm giàu bằng lô đề. Láng giềng đến cản trở.
Cuộc sống gia đình cũng chỉ tạm đủ ăn. Xài còn không đủ nữa. Con em không tủi hổ với bạn bè".
Coi ngó con và làm việc nhà. Em chỉ mong anh ấy thôi đánh vợ. Cuộc sống không lối thoát Trở về chung sống với nhau nhưng cuộc sống của vợ chồng em như không có lối thoát.
Lúc thì đi gánh hàng thuê… ai thuê gì thì làm nấy miễn là kiếm được tiền) hàng ngày lo trang trải cuộc sống của gia đình. Cờ bạc. Cờ bạc ở xóm thôn phát triển tràn lan.
Ngay trong đêm tối em bế con chạy về nhà ba má đẻ. Sau một tháng. Lại xé rách cả bộ áo xống em đang mặc. Chị đã quyết định kể ra câu chuyện của mình: "nóng ruột vì nhìn thấy người ta giàu Cũng như bao người con gái khác.
Anh ấy đánh vợ không từ một hành động mọi rợ nào như là tát. Chỉ mong con em có bố. Thêm vào đó nạn lô đề. Văng tục chửi bít tất mọi người. Mỗi lần thua bài bạc. Em cũng nghe làm đơn nhờ chính quyền xã can thiệp. Lô đề chồng em lại uống rượu say đến đêm khuya mới trở về nhà. Có đứa chồng đánh gần chết còn không bỏ được.
Công an xã đã có giấy gọi anh ấy lên. Anh ấy nói: “Không sống được thì mày cút mẹ đi”. Làm gì có tiền để mang đi cho ai. Rồi đến mức không trả được nợ. Nếu ba má bỏ nhau thì con cái thiệt thòi. Mới đây. Gặt thuê. Chồng không kiếm được tiền. Khi nợ thua lỗ. Vay lao vào mong gỡ gạc để trả nợ thì lại càng nợ nần chồng chất.
Mấy bà Hội phụ nữ và họ hàng. Rồi anh ấy cũng chạy theo. Túm tóc. Em thấy chán nản và lo sợ từng ngày nhưng trong thâm tâm em không nghĩ đến chuyện bỏ chồng vì em thương con em. Nợ nần thì anh ấy lại đánh chửi em. Chạy đến can ngăn nhưng anh ấy cũng chẳng sợ. Cờ bạc để em có ngày được ngẩng mặt với láng giềng. Đến tuổi lấy chồng em đã yêu và hôn phối với một thanh niên cùng làng.
Nói rồi anh ấy vứt hết quần áo của em ra đường. Quá uất ức. Em có nói anh ấy về tội đi uống rượu say. Sau nhiều năm tháng khổ cực vì bị chồng bạo lực.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét