Nhẹ nhàng
Tuy nhiên công việc bấp bênh ngày có ngày không. Bà ngồi trên giường hướng cái nhìn khoắc khoải. Còn bà thương ông ở chỗ tháo vát. Tình già càng đằm sâu sự thương xót. Cơm chín. Với thu nhập ít oi như vậy nên ông rất sẻn so. Vì thế ông phải trực bên cạnh coi sóc vợ. Ông hấp tấp xuống bến. Để rồi chung cuộc họ dừng chân cất một căn nhà nhỏ ở tạm ven bờ hôm mai chèo đò đón đưa khách sang sông.
" Ông Ngô Văn Đức (phó chủ tịch UBND xã Đông Bình. Bánh bò. Phần ông sức khỏe cũng rệu rã. Con ông nấu canh với mớ rau tập tàng hái ven sông. 000 đồng bánh tằm hoặc bịch cháo dinh dưỡng về cho vợ ăn.
Càng phải dốc cạn lòng mà thương nhau. Trong căn nhà tranh dột nát. Ông vội đi. Cũng là lúc cây cầu được bắc qua sông. TP Cần Thơ) Ông săn sóc vợ với thái độ ân cần. 000 đồng/ngày. Có khi hai. Được chất lưng lửng trên chiếc ghe tam bản.
Ông dọn mâm lên giường sát chỗ vợ. Giờ ở cái tuổi không còn bao lâu nữa. Vợ chồng nuôi đàn con khôn lớn. Rồi sức khỏe bà ngày càng suy yếu. Kiện nước ngọt. Hạnh phúc của họ vẫn bền chặt theo ngày tháng khi sáu đứa con nối tiếp nhau tuần tự chào đời. ”. Gắp cá bỏ vào chén cho bà. Ông để ý bà bởi cái tính phúc hậu chịu thương chịu khó. Trong khi ăn. Và lúc này khi tay không còn khỏe.
Khi cơm nước đã xong. Duyên nợ khiến ông Bảy gặp và kết nghĩa vợ chồng cùng bà Đầm từ những lần ở quê ra thăm người chị tại Cần Thơ.
Trong mái nhà tranh. Ông cứ phập phồng lo âu như thế cho đến khi xong việc. Vệ sinh cá nhân chủ nghĩa bà chẳng thể tự mình làm được. Trí nhớ bà cũng sa sút nên ông hôm sớm kề cận để lo cho bà từng li từng tí từ ăn uống đến vệ sinh cá nhân chủ nghĩa. Nên những chuyện ăn uống. Nên chi bà con ai cũng quý mến.
Chỉ hôm nào được thuê chở hàng hai ngày liên tiếp. Hoạn nạn có nhau. Ngộ nhỡ có điều gì xảy ra thì sao.
Trong căn nhà nhỏ chỉ còn lại hai vợ chồng nương tựa vào nhau ở cái tuổi đã bước sang hàng thất thập. Cộng thêm tuổi tác lớn khiến trí tưởng của bà cũng theo đó sụt giảm.
Thoáng chốc quay về với bịch bún riêu và hai con cá lóc con trên tay. MINH TÂM. Còn mỗi buổi đi chợ ông chỉ mua cá vụn hoặc chút thịt đem về bằm cộng mớ rau hái ven sông nấu nồi canh để vợ chồng dùng nguyên cả ngày. Khi thấy ông chở hàng đi lâu chưa về là bà phập phồng lo bởi ông đã già yếu.
Lúc đó bà Đầm đang phụ giúp việc nhà. Vậy là đôi vợ chồng già lại cùng chung tay chuyển sang bán xôi.
Làm mướn. Mỗi sáng ông mua 5. Giọng bà lào phào những âm thanh yếu ớt không nghe rõ. Thấy dáng ông. Còn phần cá. Trên 35 năm chung một nhịp chèo gắn bó với con sông. Chỉ duy mình ông hiểu. Siêng năng. Ánh mắt bà toát lên sự mừng rỡ. Đang lo âu không biết làm gì để sống.
Dưới cái nắng trưa gay gắt. Ông đang lui cui rửa chén thì có người đến gọi ông chèo đò chở hàng hóa giao cho các tiệm tạp hóa bên kia sông. Bệnh vợ vẫn còn nhưng tiền đã cạn. Y như ông dự đoán. Bóng đôi tay ông in đậm trên mặt sông hấp tấp cố đẩy hai mái chèo để xong việc về nhà sớm. Thử thách của thế cuộc. Căn dặn vợ năm ba câu. Ở buổi tàn niên. Phần ông thì nhịn ăn sáng.
Keo sơn gắn bó như theo lời ông: “Mấy chục năm gian khổ. Việc đi đứng khó khăn phải có người dìu. Ông ráng gánh thêm việc nuôi heo mướn cho người ta để lấy tiền công đưa bà đi bệnh viện.
Còn bà đội ra chợ bán. Bằng tình yêu họ dìu nhau vượt qua những khó khăn. Ông luôn tay chan nước canh. Ông kể mỗi lần chở thuê bỏ bà ở nhà một mình là hàng loạt rủi ro xuất hiện trong đầu ông: sợ bà mắc tiểu tiện nhưng đôi chân lại yếu ớt. Ông đáp với bà: “Hôm nay chở hàng nhiều nên tôi đi hơi lâu”. Đợi chờ về phía cửa.
Thời may các tiệm tạp hóa thuê ông chở hàng từ bên này qua bên kia sông. Con thì ông kho quẹt. Ông mới dám mua một tô bún riêu giá 10. Rồi bưng thau nước đến lau mặt cho bà. Tuy nhiên cũng có khi bà tỉnh táo. Cộng thêm căn bệnh viêm khớp hành tội. Những chuyến ghe chở hàng với khoảng cách 400m được trả công 60. Những lúc ấy bà cứ nắm tay ông mà khóc. Không được điều trị đến nơi đến chốn khiến căn bệnh viêm phổi của bà Đầm nặng dần.
Bà Vương Thị Đầm gầy gò đến queo quắt nằm trên giường. 000 đồng để hai vợ chồng cùng ăn.
Ba ngày mới có. Phần ông ở nhà làm. Ông nói răng vợ rệu rã hết cả rồi nên bữa cơm lúc nào cũng phải có canh cho dễ nuốt.
Không còn ai gọi đò nữa. Đi đứng không ai dìu lỡ té thì sao; sợ bà thấy ông đi lâu rồi lo âu lên huyết áp. Hàng hóa hôm đó là những thùng bánh. Căn bệnh viêm phổi kéo đến quật bà ngã xuống giường. Huyện Thới Lai. "Hai vợ chồng bác Bảy sống ở đây mấy chục năm chưa thấy hai bác to tiếng với nhau bao giờ.
Nhưng ông chỉ dám mua vài viên thuốc giảm đau uống. Ông Phan Văn Bảy đỡ vợ ngồi dậy.
Các con họ tuần tự tha hương. Sông nước mình ên. Ánh nhìn xa xôi lạc thần. Cái nghèo cứ đẩy đưa đôi vợ chồng trẻ rày đây mai đó với đủ thứ nghề như làm ruộng. Vét sạch tiền được 2 triệu đồng ông lo cho vợ. Giăng câu. Rồi ông tỏ bày sau mấy năm ròng bị bệnh. Về đến nhà. Vợ chồng ông Bảy tựa nương vào nhau đi qua những ngày tháng của tuổi già đau bệnh - Ảnh: Minh Tâm Ông đã 79 tuổi nhưng vẫn mưu sinh bằng nghề chèo đò lo cho người vợ đau yếu 77 tuổi.
Hơn nửa thế kỷ. Sức khỏe bà xuống dốc quá dữ. Bịch bún riêu ông chia ra làm hai phần cho mình và vợ. Rồi vì thương vợ. Dựng vợ gả chồng cho con. Vì mưu sinh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét