Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Không thể đáng tin cậy yêu (78) - VnExpress Giải Trí.

Do Hồng Tú Tú dịch. Nhưng từ sau khi Duy Duy bị bệnh. Sau khi mẹ nó ra đi. “Anh La. Ông bà Triệu mừng cho Tiểu Tiểu. Gia Kỳ bước vào phòng thì nhìn thấy con trai. Cũng do vậy mà anh không gặp được giáo sư Dương sớm hơn. Đây là lý do tại sao giáo sư không biết La Gia Kỳ đã đến trọng điểm tham mưu gặp Triệu Tiểu Lâm để nhờ tư vấn. Anh đến rồi à”. Sao Sử Đông giờ này vẫn chưa đến chứ? thường nhật đã không nói lại được với miệng lưỡi của Tiểu Manh rồi. “Có thể mọi người đều không chú ý” - Hạ Tử Kiến nói - “nhưng Duy Duy sống ở đây cũng rất vui vẻ”.

“Anh không ngờ phải không? Bao nhiêu ngày nay. Tiểu Lâm tức thời chối từ. Cháu thật sự không biết phải cảm ơn hai cô chú thế nào mới phải. Đừng quá lo lắng. Bà nhớ cháu chết đi được”. Giáo sư Dương và Triệu Tiểu Lâm đứng ở bên cạnh quan sát. Nhìn vẻ mặt tò mò hồi hộp của hai bố mẹ.

Nên đã làm chậm mất việc tầm cháu của anh”. Vội gấp vàng bít miệng chị lại tranh nói: “Mẹ. "Bữa nay tôi dẫn Duy Duy đến đây để gặp giáo sư Dương. Cô chỉ còn cách cam tâm chịu thua thôi.

Phải nói là cho ba má tôi một bảo vật ấy chứ”. Nhưng Tiểu Lâm vừa né người ra vừa kêu cứu. Từ nay về sau. Bà Triệu cấp chạy ra mở cửa. Tối đó nhà họ Triệu vô cùng náo nhiệt. Nó cũng khóc nức nở. Đây là em gái tôi. “Mẹ tôi…”. Tiểu Lâm biết chuyện về vợ anh. Duy Duy hiện nay đang ở chỗ tôi”.

Không ngờ cô cũng ở đây”. Gọi là Gia Kỳ là được rồi. Gia Kỳ kinh ngạc hỏi. Bố đã chờ ngày này lâu lắm rồi”. Bà Triệu nói. Duy Duy thấy lúng túng. Tin tốt gì vậy?”. Nó liền trở nên không thích chuyện trò”. Nên chi mới giao thông được với anh”.

Duy Duy mặc một chiếc áo khoác nhung. Cả nhà cũng cười vang. Nên không ai có thông báo gì cả”.

“Tiểu Lâm. Ông nói thật chứ?”. Nói tóm lại. Gia Kỳ vội tiếp lời. Hoá ra cô sắp thành hôn.

“Tiểu Tiểu. Cô cố nhịn cười. “Anh La. Anh ấy muốn đến nhà cô cũng không có vấn đề gì”.

Anh bế con đứng lên. Cả nhà tôi đều yêu quý cháu”. Gia Kỳ bấm chuông cửa.

Sao cảm thấy vừa thân thiết vừa xa lạ. Liên tiếp gọi tên cháu yêu. Để xem bố mẹ sẽ thế nào?. Nên Tiểu Lâm cũng không thấy ăn năn. Gia Kỳ biết ơn nói. Còn chưa kịp nói gì. Thời kì qua được tiếp xúc. Cháu ngoan của bà. “Duy Duy đã làm phiền nhà cô nhiều quá”. “Thật ra sau đó chúng tôi cũng đã đăng lăng xê tìm người nhà nhưng không thấy ai liên quan với chúng tôi cả”. Chương 38: Nước mắt thiên sứ.

Bà không kịp chào hỏi gì La Gia Kỳ đã bế thằng bé vào nhà. “Tôi biết”. “Tiểu Tiểu sau này không ở đây nữa à?”. Mọi người nói chuyện vui vẻ. Cố nén sự hồi hộp. Còn tiếp. Trong lòng dâng trào một tình cảm khó tả. Cả nhà đã biết tin vui này. Tiểu Lâm mỉm cười nói. Để cho tuốt tuột những đau đớn.

“Cô Triệu. Sử Đông đẩy cửa bước vào: “Cả nhà có chuyện gì mà cười vui vẻ vậy?”. Duy Duy là cháu của ông bà. Bố là người không khóc bao giờ.

Em gái tôi đã đưa thằng bé đến bệnh viện. “Xin cô đừng từ khước tôi. Anh xúc động lao đến ôm chầm lấy con trai mà trào dâng nước mắt. Gia Kỳ mừng vui nói.

Bà Triệu sốt ruột: “Tiểu Lâm. “Vâng. “Giáo sư Dương. Khổ sở suốt thời kì qua theo nước mắt mà trôi ra hết. Không khí trong phòng trầm lắng. “Chuyện nào nó đi chuyện nấy. Tối nay tôi sẽ đến nhà cô”. “Thôi được rồi. Chúng ta phải bắt đầu chuẩn bị thôi”. “Ôi trời.

Cảm ơn ông trời vẫn rủ lòng thương anh. Phải nằm viện mấy ngày. “Không có gì đâu. Bố cũng không hề khóc. Bao lăm lời cảm ơn muốn nói ra mà không sao thốt nên lời: “Cô có thể cho tôi gặp người nhà cô không? Tôi muốn dẫn Duy Duy đến cảm ơn mọi người”.

“Thật đấy. Này này. Con sắp hôn phối rồi sao? Thật là tốt quá. “Xem ra cũng không có vấn đề gì nghiêm trọng. Duy Duy giờ là cháu mẹ. Thế này thì mẹ không cần giục con lấy chồng sinh con nữa nhé”. Tiểu Lâm cười. Thằng bé trong phòng làm việc của tôi”.

Mọi người cũng cười vui vẻ. Tình hình tâm lý của Duy Duy mấy ngày gần đây không được ổn lắm”. Chúc mừng cô.

Tiểu Lâm nỗ lực nói ngắn gọn dễ hiểu. Duy Duy cũng không muốn xa hai cô chú. Gia Kỳ run run chìa tay ra: “Duy Duy. Tin tốt của chị Tiểu Lâm là chị ấy đã định ngày tháng sau làm đám cưới với Sử Đông rồi”. Đối với tình hình bây giờ của thằng bé có biến đổi là tốt. Triệu Tiểu Manh. Mấy người cùng ngồi lên ghế sofa. Tiểu Manh đứng bên cạnh khúc khích cười.

Chứng tỏ cháu đã biết mở lòng. Cô đâu có biết Sử Đông đã nhờ Tiểu Manh và Tử Kiến dùng cách này để thuyết phục cô đồng ý. Nhà xuất bản Thời Đại ấn hành. Con trai tôi bây chừ ổn chứ?”. Nhìn thấy con trai mặt mũi hồng hào. Đây có nhẽ là tin vui nhất mà anh được nghe trong thời kì qua.

“Vậy thì tốt quá. “Cô Triệu đừng gọi cháu là anh La. Trông thấy bố rơi nước mắt. Gia Kỳ dẫn con trai đến nhà họ Triệu. “Tốt rồi. Xin giới thiệu với anh. Tiểu Lâm bực tức giằng tay Tiểu Manh ra. Duy Duy về nhà luôn kêu muốn đến nhà ông bà chơi. Chỉ có tôi và Tiểu Thuý biết cháu. Nhà cửa trở nên trống trải. Mặc áo quần gọn đẹp đẽ. Lúc này. Gia Kỳ nói.

Tiểu Lâm đành đồng ý. Đã được cả nhà thay nhau chúc tụng rồi. Anh đã trở lại tĩnh tâm hơn nhiều. Cháu nó cũng đã có nhiều chuyển biến hơn”. “Tiểu Lâm. Duy Duy của tôi sẽ không đi mất rồi”.

“Té ra là như vậy. Nhà tôi cũng có rồi mà”. Gia Kỳ tỏ ra mến mộ gia đình họ Triệu. Gia Kỳ mới trấn tĩnh lại. La Gia Kỳ vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Ít nhất đã chứng tỏ rằng chứng tự kỷ của thằng bé có khả năng có chuyển biến tốt”. Tiểu Manh nghe mẹ hỏi. Tiểu Lâm miễn cưỡng cười với giáo sư Dương. Hạnh phúc trước đây. Tiểu Lâm nói. Vậy để tôi về nhà hỏi đã được không?”. Tôi sẽ đến đó ngay”.

Tiểu Manh và Tử Kiến cũng đến. Tiểu Manh nói. Gia Kỳ nói. Tôi luôn mong mỏi cháu được khỏi bệnh”. Duy Duy không đến trung tâm tham vấn mà điều trị ngay tại nhà giáo sư Dương. Nghịch ngợm cúc áo của bố. “Chú Triệu. Không ai gặp được cháu cả. Thảo nào Duy Duy không muốn rời nơi đây.

Gia Kỳ vội nói. Duy Duy từ nãy đến giờ vẫn ngồi dụi đầu vào lòng bố. Tiểu Lâm tấm tức nhìn Tử Kiến và Tiểu Manh. Sao hôm nay cô và Duy Duy lại đến đây?”. “Vâng. Trông thật đáng yêu và nghịch ngợm. Ảm đạm. “Giáo sư Dương. Sử Đông mừng rỡ nói. “Giáo sư Dương. “À. Nhìn thấy thằng bé và ông bà Triệu chơi đùa với nhau. Ông Triệu lúc này mới để ý thấy Gia Kỳ.

Cô thư ký thấy vậy cấp chạy đến định quét dọn thì anh xua tay ra hiệu cho cô ra ngoài. Đã 3 năm rồi. Sau khi vợ từ trần. Anh thấy có nhiều quà đến đâu cũng chẳng thể hiện hết được tấm lòng cảm kích của anh. Dường như ngày mẹ ra đi. Nó đưa đôi tay bé nhỏ lên lau nước mắt cho bố. Hồi lâu sau. Gia Kỳ nói với giọng chắc nịch khó chối từ được.

Thằng bé liền chạy lại. “Đến đây mới biết thế ra Duy Duy vẫn thường đến đây điều trị tâm lý. Gia Kỳ ôm con trai nghẹn ngào nói. Sau này cháu nhất quyết sẽ thẳng tắp đưa Duy Duy đến thăm ông bà. Bà Triệu vui vẻ nói. “Lúc đó Duy Duy đang sốt.

Đến khi xuất viện vẫn không tìm được người nhà. Chúc cô và Sử Đông sớm sinh quý tử”. Tiểu Manh sốt ruột lay lay chị gái. Vậy phải chúc hạ cô rồi”. Trước đây. Hôm nay giáo sư Dương còn nói gần đây cháu đã có chuyển biến tốt.

Giáo sư Dương dẫn La Gia Kỳ vào phòng làm việc. Nên lâm thời đã đưa về nhà để ba má tôi chăm chút mấy ngày”.

Hai bố con cùng ôm nhau khóc. Tử Kiến kéo tay cô ra hiệu đừng có vội vàng chen vào. Con có một tin tốt quan trọng muốn nói với cha mẹ”. Giáo sư Dương phân tách. Coi như đã đồng ý lời đề nghị này. Thì mới biết Triệu Tiểu Lâm đang đứng đó. Đâu có gì là to tát”. Tiểu Lâm thấy vậy chạy ra chào hỏi.

Duy Duy đâu rồi?”. Vì chuyện với Trương Lộ mà Tiểu Lâm đã huỷ kế hoạch hôn phối trước đó. Gia Kỳ quay ra hỏi giáo sư Dương. Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến. “Chúng tôi đã tìm rất lâu rồi. Gia Kỳ đưa túi quà ra: “Xin biếu hai cô chú để bồi dưỡng sức khoẻ”.

Còn ở đây chỗ nào cũng tràn đầy sự rét mướt. Lúc chiều. Tiểu Lâm đáp. Có tiếng chuông gọi cửa. Tiểu Lâm thay mẹ giảng giải. Cô dang tay ra. Tiểu Lâm bưng trà ra. Trong mắt cậu bé. Gia Kỳ cảm động nhìn hai ông bà đang vây lấy con trai mình.

Không biết hiện giờ Duy Duy thế nào”. Ông Triệu chấm chấm những giọt nước mắt vui mừng.

Cô mong cho bố con họ sớm trở lại cuộc sống vui vẻ. Bà nhớ thằng bé Tiểu Tiểu ngoan ngoãn quá đỗi. La Duy Duy xúc động bởi những giọt nước mắt của bố.

La Duy Duy nhìn chăm chăm người bố đang ôm nó. “Có làm phiền gì đâu. Thật ra anh La làm thế cũng là muốn đãi đằng lòng cảm kích. Giọng giáo sư Dương hết sức tĩnh tâm. “Anh còn phải bày vẽ mua gì nữa. Tiểu Lâm không biết đối đáp ra sao. Giang Vũ Hạm. Giờ còn có thêm cả Tử Kiến. Gia Kỳ xúc động ứa nước mắt. “Anh La này!” - Bà Triệu bế Duy Duy đi tới - “sau này nhớ liền tù tù đưa Duy Duy đến đây chơi nhé”.

Cháu nào mẹ cũng muốn”. Giữ bản quyền tác phẩm Hồng Tú Tú). Giáo sư Dương đích thân ra mở cửa: “Chào anh La. Giờ biết cô đã đồng ý tháng sau làm lễ cưới sao anh có thể không vui được chứ?.

Lòng cảm kích không thể biểu thị bằng lời làm khoé mắt anh lại cay cay. Lúc này mới ngẩng đầu lên cười thân tình với Tiểu Lâm. Gia Kỳ lúc này mới nhớ ra hỏi Tiểu Lâm: “Cô Triệu. “Có thật không? Sao gấp vậy? Ông ơi. (Tiểu thuyết không thể yêu của nhà văn Trung Quốc Giang Vũ Hạm. Gia Kỳ đứng dậy lịch sự bắt tay cảm ơn Tiểu Manh và Tử Kiến. Duy Duy đã ở nhà cô giáo Triệu đấy”.

Hoá ra là vậy”. Mời anh vào”. “Anh xem mới một ngày không gặp đã nhớ thằng bé đến thế rồi”. Cảnh phụ tử trùng phùng khiến họ cảm động sâu sắc. Nếu không có hai vị. Cháu đã chịu chủ động xúc tiếp với mọi người. “Vào đi. “Có thể tìm được người thân của Duy Duy là tôi vui rồi. Lúc đó nó đang lên cơn sốt. Bà Triệu buồn rầu hỏi. “Tiểu Lâm.

Lâu lắm rồi anh không có cảm giác ấm êm thế này. Con trai không hề thân tình với anh như thế.

“Anh yên tâm. “Không sao”. Hôm đó là em gái tôi bắt gặp Duy Duy ở trước cửa quán bar của anh Hạ đây”. Cô sao có thể từ khước lời yêu cầu thực tình từ một người bố như thế này. Gia Kỳ ôm chặt lấy con trai xót xa nói: “Ba năm trước. Tử Kiến cũng nói. Thật cảm ơn hai vị quá. Tiểu Lâm đã nhìn thấy hành động của hai người. Hai ông bà chính là người thân của cháu và Duy Duy”.

Không còn tự kỷ nữa”. Đến bản thân anh mới ở chơi một lúc cũng có cảm xúc như vậy. Được xúc tiếp trong một thời kì ngắn nhưng hai người đã có một tình cảm hết sức thân thiết. “Vậy cứ thế nhé.

Không khí trong gia đình lúc nào cũng nặng nề. Nhưng đã muộn rồi. Giọng La Gia Kỳ không khỏi run run. “Thực ra là em gái tôi bắt gặp Duy Duy. Tốt rồi. Duy Duy sẽ ổn thôi”. Bà Triệu mới nghe nói thế đã cuống hết cả lên.

Cách này không chính đáng lắm nhưng cũng là chuyện tốt. Cháu dĩ nhiên là con cô chú rồi.

Lần này bị Tiểu Manh hại thảm rồi. “Mẹ. Nhưng con của con là cháu ngoại của mẹ. “Cả nhà đang nói chuyện tháng sau anh chị thành thân đấy”. Anh ôm con trai vào lòng. Tiểu Manh nháy mắt nói với Sử Đông. Gia Kỳ cảm động nhìn hai cô cháu. Giáo sư Dương nói với Tiểu Lâm. Anh hơi ngượng ngùng nói với cô: “Cô giáo Triệu. Cô chợt nhớ ra có chuyện cần nói: “cha mẹ.

Gia Kỳ cảm kích nói. “Kết hôn? Tháng sau ư? Tiểu Lâm em đồng ý rồi sao? Tuyệt quá!”. Có lẽ Duy Duy đã phải chịu khích động về mặt nào đó. “Cháu ngoan lắm. Như thế thì tốt quá. Gia Kỳ tài xế đến nhà giáo sư Dương. Lúc trước không biết tên thằng bé nên nhà tôi vẫn gọi là Tiểu Tiểu”. La Gia Kỳ thấy con trai như vậy lại càng khóc nức nở.

Đúng là Duy Duy của tôi rồi”. Anh biết Duy Duy đã được coi ngó rất chu đáo. Trong lòng cũng có cảm giác không nỡ xa thằng bé. Tiểu Lâm ôm tay mẹ nói. Mẹ vợ quá đau lòng vì mất con gái đã về quê sống. Tìm hiểu Duy Duy. Giáo sư Dương nói xen vào. Tiểu Lâm nhìn Sử Đông không nói gì. “Duy Duy ở nhà cô sao?”. Giàn giụa nước mắt. Còn đây là anh Hạ Tử Kiến. Tôi thật lòng muốn cảm ơn họ”.

Gia Kỳ nhìn khuôn mặt khoác của Tiểu Lâm. Chú xem con trai cháu và nhà mình thân thiết đến thế nào.

Đầu đội một chiếc mũ đồng màu. Tối hôm đó. Thật biết ơn người nhà cô quá”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét