TS
Nợ công đã báo động, bội chi đã lớn, nhưng áp dụng biện pháp này là một biện pháp đặc biệt trong năm 2013-2014. Trong quá trình đổi mới nền kinh tế từ những năm 1990 đến nay, nhận thức về vai trò của doanh nghiệp quốc gia tuy có đổi thay nhưng tư duy xem doanh nghiệp quốc gia như một lực lượng vật chất của nhà nước để điều tiết thị trường vẫn là vấn đề khó vượt qua nhất.
000 tỷ đồng hoặc hơn, nếu xử lý được, thì dòng vốn cho doanh nghiệp sẽ được gỡ, tạo sức lan tỏa. Chúng ta cần xây dựng riêng một chương trình đích trung hạn cho hai năm rưỡi còn lại của kế hoạch 5 năm, chứ không chỉ là các giải pháp nằm tản mác trong các kế hoạch hàng năm. Theo ông, các biện pháp mạnh mẽ cho trung và dài hạn nên là thế nào? Chính phủ cũng đã đưa ra các nhóm giải pháp tính tới các vấn đề dài hơi hơn cho nền kinh tế nhưng chưa đủ mạnh.
Ngoài ra, một số công trình xây dựng căn bản đã hoàn tất 50 - 70% nhưng đang phải dừng lại vì thiếu vốn, thì phải tiếp chuyện đầu tư cho các công trình đó kèm theo sự giám sát chặt đẹp của Quốc hội trong việc sử dụng đồng tiền. Nếu quyết định nới bội chi, các địa phương có thể trả nợ những dự án xây dựng căn bản đang còn nợ doanh nghiệp, con số này chưa chính thức nhưng theo tôi được biết là 90.
Vốn luôn nhiều quan tâm đến việc tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước, theo ông, để công việc này được xúc tiến một cách bản tính, cần những biện pháp gì? Tại sao sau hơn 20 năm đổi mới tổ chức, sắp đặt lại doanh nghiệp quốc gia, nhưng vấn đề tái cơ cấu doanh nghiệp quốc gia - trung tâm của tái cơ cấu nền kinh tế, vẫn đang gặp những chướng ngại rất lớn? Quá trình đổi mới, xếp đặt lại doanh nghiệp nhà nước càng về sau càng khó khăn hơn? Tôi cho rằng, khó khăn trong quá trình đổi mới, xếp đặt, tổ chức lại doanh nghiệp quốc gia không phải là vấn đề kỹ thuật quản trị, mà chính là vấn đề nhận thức về vai trò của doanh nghiệp nhà nước trong thiết chế kinh tế thị trường định hướng tầng lớp chủ nghĩa.
Phải coi chương trình này là chương trình phục hồi tăng trưởng kinh tế và chính sách chủ đạo phải là chuyển từ chuyện chống lạm phát bị động sang chủ động, hay còn gọi là điều hành theo chính sách lạm phát mục tiêu với mức tăng CPI khoảng 6,5 - 7% trong 3 năm 2013-2015 và sẽ kéo giảm xuống dưới 5% cho thời đoạn tiếp theo.
Coi đầu tư công, tiêu pha công như một cú hích để kích tổng cầu. Trần Du Lịch, thành viên Hội đồng Tư vấn chính sách tiền tệ Quốc gia Để khiên chế lạm phát ở mức hài lòng được như hai năm qua, hình như chúng ta đã phải hy sinh quá nhiều về tăng trưởng. Ông hi vọng vấn đề này thế nào? kềm chế lạm phát là kết quả nổi bật chúng ta đã đạt được trong thời gian qua, nhưng kinh tế Việt Nam nếu không tăng trưởng được 7-8% mỗi năm trong vài thập niên tới thì chúng ta đừng nghĩ rằng có thể đạt được mục tiêu công nghiệp hóa, và cũng không có tiền để giải quyết các vấn đề tiến bộ từng lớp.
Không đạt mức đầu tư như vậy thì tuổi sau không thể phát triển được. Nếu bỏ lỡ dịp, loay hoay những biện pháp trợ thì thì không mấy chốc lạm phát quay lại và chúng ta lại rơi vào vòng luẩn quẩn. Chúng ta cần cú hích này trong thời đoạn trước mắt, sau đó khi nền kinh tế kết nạp tốt thì lại phấn đấu để giảm bội chi. Do đó, theo tôi, quá trình tái cơ cấu doanh nghiệp quốc gia chỉ được tiến hành một cách bản tính khi mà lý do tồn tại của khối này được xác định là để làm tốt vai trò tham gia bổ khuyết trên một số ngành và ở thời điểm cố định để dẫn dắt thị trường, cung cấp tốt hơn các loại “hàng hóa và dịch vụ công cộng” phục vụ mục tiêu công nghiệp hóa và phát triển bền vững.
Có thể nâng trần bội chi ngân sách vượt mức 4,8% GDP là cấp thiết để tăng một số hình thức giúp có thể xử lý trả nợ các công trình đầu tư dang dở. Là một trong những người đề xuất nới trần bội chi năm nay, ông có nghĩ như vậy là mạo hiểm cho ngân sách? Tôi biết đây là quyết định rất khó khăn của Quốc hội cũng như Chính phủ. (Nguồn: Thời báo Kinh tế Việt Nam).
Cái bánh GDP cứ teo tóp thế này thì lấy gì để mà chia? Vấn đề cần phải nhìn lúc này là xem lạm phát như một thành công, một cơ hội, nhưng không nên mà nghĩ rằng để có được lạm phát như vậy thì buộc phải hy sinh tăng trưởng mà phải luôn nhận thức rằng trước đây, do bất ổn kinh tế vĩ mô, chúng ta không tiến hành được các biện pháp mạnh để tái cơ cấu kinh tế, thì nay là thời điểm tiện lợi và điều kiện để tiến hành những biện pháp mạnh mẽ hơn, hướng tới đích trung và dài hạn.
Một chương trình như vậy sẽ thực hiện ngay chứ không phải thực hành các chính sách theo kiểu “ăn đong” nữa. Với chính sách chủ động như vậy sẽ tạo dư địa để kết hợp chính sách tiền tệ; chính sách tiêu xài công và đặc biệt lộ trình điều chỉnh giá các loại dịch vụ do nhà nước kiểm soát để vừa chống tái lạm phát, vừa có dư địa để kích thích thị trường.
Trên ý thức lạm phát mục tiêu như vậy, cần có sự kết hợp giữa chính sách tiền tệ và tiêu pha công để làm sao trong ba năm từ 2013 - 2015, tổng đầu tư xã hội đạt 30 - 32% GDP.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét