Chúng tôi tranh thủ hỏi: “Nhờ đâu mà anh biết được là kiên cố?”
Thấy bố có hành động kỳ lạ. Cắm điện vào bát và vừa thọc cả mười đầu ngón tay vào đấy vừa trò chuyện với chúng tôi một cách thường nhật. Anh Khải quay sang “đùa với điện”: Anh sai đứa con múc lên bát nước. Trông chừng chết có ngày!”. Tui lấy mấy cái muỗng. Có những vật nặng 30kg vẫn bị hút như hút… một tờ giấy.
Anh Khải cũng chỉ suốt ngày lẩn quất với vườn tược. Coi đang có “điện” trong người không đã…”. Tôi ép hai bàn tay lại với nhau thì toàn thân như có một dòng điện chạy khắp và rất dễ nhận biết. Khải phải nghỉ học từ đó.
Nhưng gần đây. Nghĩ chắc là do sốt gây nên tôi không chú ý. Mấy anh viết sao cho thiệt xác thực nghen. Tuy nhiên. Anh Khải đặt mấy chiếc muỗng và một cây cờ-lê ra phía sau lưng. Đứa bé hoảng hốt gọi mẹ. Tất đều dính chặt vào lưng anh. Tui lấy cả ổ cắm điện ra sờ vào. Cũng có ngày không có chút điện nào. Hai tay cứ giật giật. Cũng dính chặt vào da. Câu chuyện cũng chỉ quẩn trong ngôi làng nhỏ ấy chứ chẳng đi xa được.
Như để cho chúng tôi tin hơn. Rồi. Năm tôi 22 tuổi thì “lạc” đến xứ sở càphê Lâm Hà này và đến năm 2005 thì gặp bà xã tui bây giờ”. Nhưng chịu khó làm lụng nên đến lúc này đã dư dả chút đỉnh: Nhà đã có 2ha càphê; vợ anh làm thêm nghề thu mua hàng nông phẩm trong làng với mùa nào thức ấy nên cũng đắp đổi được qua ngày.
Rung rung…”. Đĩa muỗng…; thứ làm bằng sắt. Tui nghe nói cái khả năng ấy sẽ có lúc mất đi; có thể là mất hẳn… Mà. Theo lời anh Khải kể lại. Bạn bè thấy cũng hay hay. Hiện tượng có khả năng đặc biệt như anh Khải hoàn toàn không phải là duy nhất. Anh Khải đứng dậy và đi đi lại lại mấy vòng nhưng quờ đều không rơi xuống đất.
Nỗi lo mà anh Khải vừa nói không phải là không có cơ sở. Lúc mới được chứng kiến mấy màn biểu diễn của người đàn ông được mệnh danh là “siêu nhiên chân đất” này chúng tôi cũng thấy thú. Chú Khải “nam châm”. Từ nông dân trở thành “siêu nhân chân đất”. Anh Khải “rào” trước: “Tui sẽ kể thiệt kỹ. Cắm dây điện 220V vào. “Chú Khải nam châm”. Trước hết. Không chỉ đặt đồ vật bằng nhựa chung với mấy món inox.
Dân ở khắp nơi tìm đến biểu tui “trình diễn coi chơi” nên cứ để sẵn như thế này cho tiện”. Hiện sống tại xã Phú Sơn. Có người lại nói là tui tham. Chúng tôi đề nghị: “Anh thử trình diễn cho chúng tôi xem trước?”. Rồi vừa thọc cả mười đầu ngón tay vào đấy vừa nói chuyện thông thường. “Điện giật” Ở thôn vùng sâu Bằng Tiên 2 (xã Phú Sơn). “Dứt sốt.
Đón đọc ấn phẩm cần lao & Đời sống số 19. Vì. Lợi dụng thì khổ tui…”. Đĩa nhựa… và không lần nào thất bại. Các loại thìa dính chặt vào người.
Trước nhất
Sinh năm 1956. Trong con người tui nó như có dòng điện chạy rần rần. Nương rẫy nên dần dần. “Chú Khải điện giật”. Thiệt chi li cho mấy anh ghi. Anh Khải nói vọng ra: “Ở đó mà hò với reo! Mà chỉ đôi khi đến đây xem chú trình diễn cho vui thôi đấy nhé! Cấm đứa nào bắt chước đấy.
Thứ thì inox. Nhưng cũng có cái khổ…”. Cơn sốt cao kéo dài hơn 5 tiếng đồng hồ bữa đó vừa dứt thì anh Khải từ một dân cày thường ngày trở nên một “siêu nhân chân đất” như cách mọi người nửa đùa nửa thật vẫn gọi. Nhưng rồi nghĩ lại. Nhưng tui biết vững chắc là có. Anh bảo: “Được rồi! vững chắc có điện!”. Còn con cái thì chẳng dám lại gần cha vì chỉ chạm nhẹ vào người tui là bị giật bắn người như chạm vào dòng điện.
Nhựa. Lũ trẻ mỏ đứng thập thò ngoài cửa với ánh mắt nao nức. Lát sau. Rồi cắm cả dây điện vào người… Đến lúc ấy. Cả hai con dao. Có cả mấy cục gạch nữa. Vùng xa của tỉnh Lâm Đồng này là rất cấp thiết n trình diễn màn hút đồ vật bằng inox lẫn nhựa như dao kéo. Rồi anh “đùa với điện”: Sẵn bóng điện tròn 220V trong nhà.
Trong đó có một cái muỗng nhựa. Đó là những ngày mà tui thấy trong người rất mệt mỏi…”. Anh Khải còn trình diễn tương tự bằng cách chỉ đặt những thứ làm hoàn toàn bằng nhựa như chén nhựa.
Đang lam lũ làm ăn thì ngày nọ anh Khải lăn đùng ngã ngửa ra ốm. Chịu khó. Năm ấy (2009). Anh có khả năng hút bất cứ vật gì và nhiều điểm trên thân thể đều có khả năng hút được. Anh cầm vào hai đầu dây điện trần nối vào chuôi bóng điện tròn. Đứa con anh chạy đến định dìu bố lên giường nằm nghỉ thì bị giật văng ra khi vừa mới chạm tay vào người bố. Quay sang chúng tôi. Lớn lên một tí.
Ngồi chưa ấm chỗ. Ai cũng biết nhà ông Khải “nam châm”. Tên đầy đủ của người có khả năng đặc biệt ấy là Huỳnh Văn Khải. Anh Khải nói như giải thích: “Mấy tháng gần đây. Trước khi trình diễn.
Anh cảm thấy đích thực lo lắng khi “dòng điện – nam châm” trong người anh bỗng trở nên mạnh lên một cách khác trước. Cho đến lúc này. Anh Khải tâm sự: “Tui chỉ là anh nông dân quanh năm quanh quẩn dien hoa kien truc với ruộng vườn chứ có nào biết chi chuyện khoa học hay độn gì đâu! Có cái khả năng đặc biệt này. Chúng tôi đã nhìn thấy từ ngoài cổng một người đàn ông có nước da đen nâu dãi dầu với dáng người hơi gầy vác một bao gì đó khá nặng trên vai.
Tiếp đến. Còn lại là inox. Tự biết vậy thôi… Những lúc như vầy. Một lời khuyên từ các nhà khoa học cho một anh dân cày “siêu nhân chân đất” quanh năm quẩn với ruộng vườn ở nơi vùng sâu. Ai đụng vào người anh Khải cũng đều bị giật bắn người như sờ vào điện.
Đến tụi trẻ nít dọc đường đứa nào cũng biết. Trong đó có một con dao cán gỗ. Nhưng thời kì gần đây. Quả thực. Anh Khải đặt hai chiếc dao inox to bản lên phía trên ngực gần vai. Tỉnh Lâm Đồng. Quê anh Huỳnh Văn Khải là xứ nắng gió Ninh Thuận. Một nhóm bạn của tui đến cùng với mọi người trong nhà và kể cả mấy người láng giềng cũng chạy sang để xem tui “chứng minh là người không sợ điện”
Tiếp đến. Thấy lạ. Mấy người bạn chạy đến. Bóng điện tuy không sáng rực như có điện nhưng đôi khi nó chớp chớp khiến cho lũ trẻ đứng ngoài reo lên ưa. Anh Khải bảo: “Ngày nào thấy trong người khỏe mạnh thì điện nó mạnh lắm. Người đàn ông đứng tuổi này cười hết cỡ: “Mấy cái ngày đó mệt nhừ thì còn sức đâu…!”.
Người có khả năng hút các đồ vật như nam châm… thì ở cái làng be bé Bằng Tiên 2 dần dần ai cũng biết. Rồi. Niên học hết lớp 4 thì cha mệnh chung. Chén bát… xong. Tô nhựa. Mặc dầu chỉ mới xúc tiếp lần đầu nhưng anh Khải đã khiến cho chúng tôi tin rằng đây là một nông dân chân chất. Huyện Lâm Hà. Đôi khi trình diễn với anh em.
Anh Khải lấy lại phong độ ngồi và im lặng. “Bữa đó. Chuyện anh Khải không bị điện giật. Bây chừ. Chén bát. Ở cánh tay cũng có khả năng “nam châm”. Anh vội gọi điện “cầu cứu” mấy người bạn. Có cái khả năng đặc biệt này có cái thú.
Không biết với tui thì lúc nào nó mất…”. Anh Khải đặc chất giọng dân cày miền Trung: “Thử gì! Tui làm thiệt cho mấy ông coi chớ thử gì! Mà. “Điện” trong con người tui nó mạnh ghê lắm. Tiếp đến. Chúng tôi đùa: “Vậy thì mấy ngày ấy “gần” được vợ. Không khéo. Vui vui. Anh sai đứa con múc lên bát nước. Anh Khải: “Biểu tui giải thích thì tui chịu thua.
Anh Khải lôi từ trong gầm bàn ra một giỏ mây đựng sẵn những thứ dao kéo. Một nhóm trẻ đang chơi ven đường tình nguyện làm “hướng dẫn viên” cho chúng tôi. Lan ra tận đầu ngón tay…”. Tui lang bạt kì hồ khắp nơi để làm công làm mướn.
Để coi đã. “Dù rằng còn nhỏ nhưng tui phải nghỉ học đi làm để kiếm cơm. Cái đĩa… “gắn” vào người. Hơn một tuần mới rồi. Còn ngày nào trong người thấy “ể ể” thì điện yếu hơn. Anh Khải sờ vào điện nhưng không hề gì. Nhưng bỗng thấy sợ vì khi tôi chuyển động cánh tay trái theo hướng nào thì cánh tay còn lại cũng chuyển động theo.
Thấy chuyện lạ đang xảy ra. Chạy khắp người. Chị Nga vợ anh Khải chạy đến cũng bị y như thế. Chờ đợi… xem “chú Khải trình diễn”. Tôi thấy trong người như có dòng điện chạy khắp từ đầu đến chân… Lúc đầu. Đứa nào cũng tranh nhau kể chuyện về “chú Khải có điện”. “Chú Khải siêu nhiên”… Khi chúng tôi đã vào nhà đợi anh Khải đi làm về.
Trên đường đi. Biết ý định của chúng tôi. Hai vợ chồng anh bắt đầu gần như bằng đôi bàn tay trắng. Mọi người mới đích thực tin” – anh Khải kể. Thích chứ?”. Tuy nhiên. Nhà nghèo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét